trong hôm nay
trong hôm nay

Đôi dép nầy sắp sửa hóa thành thơ .
Khi nổi nhớ cứ chơ vơ trăm ngã .
Một chiếc thôi sẽ dôi ra một chiếc .
Hai nửa dép nầy ghép lại thành đôi .
Dép yêu nhau nên không rời nửa bước .
Cùng vào ra bao ngã đường xuôi ngược .
Lên thác xuống ghềnh chiếc thấp chiếc cao.
Dẫu chát chua vẫn không sao dừng bước !
Cứ nhịp nhàng lăn dần về phía trước .
Đến bao giờ mòn mỏi mới tạm yên ...
Cát bụi cuộc đời có triền miên tuôn đổ .
Hai nửa mình cứ vậy bảo ban nhau !
Ôi ! Dép ơi ! Sao không mà hẹn ước .
Vượt thác ghềnh sánh bước mãi bên nhau .
Khắng khít suốt đời không lời nguyền ước .
Không bao giờ lẻ bóng bởi thành đôi ?
Dép , dép ơi ! Có khi nào là một .
Khập khiễng liền bước thấp bước cao .
Hụt hẫng lắm vì nghiêng về một phía .
Và trong lòng nổi nhớ lại đầy vơi …?
Tôi với anh hai mảnh đời ghép một .
Hai nửa yêu thương thành khối vẹn tròn .
Sẽ dừng lại khi không còn chiếc nữa
Mãi kiếm tìm để hai nửa lại thành đôi !
( Cám ơn đôi dép ... đứt ) THU VẸN NGUYÊN .

Hai nửa yêu thương thành khối vẹn tròn .
Sẽ dừng lại khi không còn chiếc nữa
Mãi kiếm tìm để hai nửa lại thành đôi !
( Cám ơn đôi dép ... đứt ) THU VẸN NGUYÊN .